Share on facebook
Share on twitter
Share on email
Share on skype

Thầy Tuệ Sỹ – Nguyễn Quang Chơn (ảnh DC). Đà Lạt 2013

Tôi biết gì về Thầy mà viết. Tôi đã đọc được bao trước tác của Thầy mà viết. Tôi hiểu được chừng nào thơ, văn, kinh luận của Thầy mà viết? Và tôi có ở được bên Thầy bao thời gian chuyện trò để biết chi về Thầy đâu mà viết?…

Nhưng tôi vẫn hoài nhớ về Thầy, lòng thôi thúc, bức bách muốn viết về Thầy, mỗi khi đột nhiên rơi những khoảnh khắc thời gian mà như chợt thấy chung quanh hoang vắng mênh mông, không hiểu được mình, không biết làm gì, tư tưởng đảo chao…

Từ trẻ, biết Thầy qua những tác phẩm văn học. Sau 75, biết Thầy qua những giòng đời, giòng đạo, chuyện thế nhân… Lòng ngưỡng mộ ngày nao nay càng thêm ngưỡng mộ. Và chẳng biết đến khi nào mới có thể diện kiến được vị đại trí, đại hạnh. Khi, thầy như một áng mây. Trôi. Thiên du. Xa vời…

Rồi một duyên lớn từ một người anh lớn, họa sĩ Đinh Cường, đã cho tôi được gặp Thầy một tối huyền hoặc trong một không gian nhỏ, ánh sáng ấm dịu ở Đào Nguyên Dạ Thảo. Đêm tháng 11. 2013 Đà Lạt. Thầy và anh ĐC ngồi bên nhau trao đổi, chuyện trò, tôi ngồi xa hơn cung kính, dưới ánh đèn vàng, yếu mờ. Thầy cũng thật gầy trong tấm áo nâu, nhưng đôi mắt sáng trong đêm và nụ cười như tỏa nắng… Tôi ký họa Thầy từ xa. Ánh đèn nhạt nhòa, nét chì run run, Thầy ký tên, rồi tôi lặng lẽ đi về. Đêm đó Đà Lạt trở lạnh, một mình đi, tôi nhớ, mai uống cà phê với Thầy ở quán Tùng…

Thầy Tuệ Sỹ vẽ bởi Nguyễn Quang Chơn

Buổi sáng đó Thầy đi bộ từ hướng đường Duy Tân (3 tháng 2) với đệ tử H.V. Thầy đi từ dưới dốc lên, một mình, đệ tử tụt xa phía sau. Khuôn mặt Thầy tươi sáng, gió thổi tà áo nâu bay bay, Thầy đi như lướt trên mặt đường. Duyên của người hay sao, đúng giờ đó, tôi cũng đang sang cà phê Tùng, nhưng lại đứng ngắm trời mây trên dốc, cạnh rạp Hòa Bình, vô tình lại được chứng kiến Thầy đang… đi.

Nhìn dáng Thầy gần dần, tự nhiên tôi ứa nước mắt, khi nhớ rằng có những lúc Thầy phải bộ hành, độc hành từ Bảo Lộc về SG, vì Thầy là một “phạm nhân” của chế độ. Thầy không một chỗ ngụ cư, không chùa, không Phật, không tiền, không phương tiện… Đôi mắt sáng ấy, vầng trán mênh mông ấy, nụ cười mở rộng ấy, bước chân thanh thoát ấy, tà áo nâu bay bay ấy, lại đang bên tôi, ấm áp hương cà phê của một quán cà phê sử tích Đà Lạt….

Tôi ngồi bên Thầy, cảm thấy mình đang hạnh phúc, thấy cuộc đời ấm áp hơn. Bởi Thầy, Thầy Tuệ Sỹ, tự thân đã toát ra một hạnh nhân thế, truyền vào người tôi một niềm tin về con người, về cuộc sống, vô ngôn!…

Một tối chờ cơn bão số 5 sắp ập vào thành phố, suy nghĩ miên man, mông lung, và bỗng nhớ Thầy. Kính mong đến Thầy vạn sự bình an…

A Di Đà Phật

Nguyễn Quang Chơn

Bình luận

Visits: 427
Today: 12
Total: 117446

Nổi bật

Thư viện

Follow Us