Share on facebook
Share on twitter
Share on email
Share on skype

"Chiều hôm qua, 18/2/2021, đọc tin Nguyễn Lương Vỵ qua đời. Bàng hoàng quá. Bàng hoàng như cách đây 10 năm ông nghe tin Nguyễn Tôn Nhan ra đi vậy. Chẳng thể viết gì nổi thôi mượn lại tiếng thảng thốt của ông để tiễn chính ông." Pháp Tuệ xin tuyển đăng một số thông điệp tiễn biệt ông.

“Bây giờ là 2 giờ sáng ngày 01.02.2011 (5 giờ chiều ngày 01.02.2011 Việt Nam.) Đúng sinh nhật lần thứ 64 của Nhan. Chẳng biết vì sao trời đất gọi Nhan về trước một ngày? Về trước để chuẩn bị vui cùng Vạn Xuân chăng? Nhan về để hát Thánh Ca, gửi cho cõi im lặng huyền chi hựu huyền. Nhan hát bằng giọng của tuyết băng. Trắng buốt đến trong veo. Trong veo tịch mịch sấm rền. Tôi hiểu, Nhan chưa muốn đi đâu! Trần gian đẹp ngút ngàn xương máu. Trời đất bày ra trò điêu linh thống khổ để cho chúng ta ngập tràn mộng ảo. Không gian ảo, thời gian ảo. Thức hoài trong giấc ngủ. Thức hoài trong chiêm bao.”
.
giờ đây chắc ông đã gặp lại Nguyễn Tôn Nhan như ước hẹn 10 năm trước rồi phải không.
.
hãy dựng sẵn ngôi nhà mây Ngu Cốc
chờ ta về cùng đọc thơ huyền âm
lạnh lạnh lạnh trầm trầm trầm tán dóc
huyền chi hựu huyền nhậu với sương câm…
.
Nguyễn Lương Vỵ làm thơ tính ra là nhiều, chắc đã xuất bản 7-8 thi tập thì phải.
tôi cũng đọc gần hết, nhưng cảm nhất và chủ quan cho rằng bài hay nhất của Nguyễn Lương Vỵ chính là “Sài Gòn Nhớ Quá”.
chữ nghĩa chập chùng theo từng cơn cảm xúc. ý tứ xô dạt theo từng cơn chìm nổi đời người. rất phóng túng không hề bị câu thúc. âm hưởng nồng nàn, và cái sướng âm ỉ nhất đó là nhạc tính của bài cực cao.
.
Sài Gòn nhớ quá Nhan ơi!
Uống dùm ta ly bia bờ kè Nhiêu Lộc
Khạc dùm ta câu thơ trắng tóc trắng mây
Hái dùm ta một nụ cười phai nắng
Phai chuông ngân phai cỏ dại
Nhưng chẳng phai máu môi hường
Để ta nhớ sắc hương chàm chớp mắt cổ thi
Thương ai sẩy bước đời chập chùng huyễn hoặc
Khóc ai trong ngàn lá non nở hết xuân thì
Khóc chìm bia mộ biệt ly
.
Sài Gòn nhớ quá Nhan ơi!
Hẹn dùm ta máu nở ngực đêm
Hôn dùm ta đóa quỳ vừa chết
Gọi dùm ta những đời ma nhếch nhác cuối sông
Oan nghiệt gì đâu câu lá thắm
Câu ví dầu câu ầu ơ câu tơ chùng phím loạn
Bạn bè ta bụi bặm ngàn phương
Bặm bụi đời ta a ha biệt xứ!
Thơ có khi bất cần tứ
Sao nghe có tiếng rền?!
.
Sài Gòn nhớ quá Nhan ơi!
Nheo mắt dùm ta những chiều say khướt
Đếm dùm ta ngàn năm sau trước
Bụi sinh linh vẫn rờm rợp bay về
Ngả Ba ngả Sáu ngả Một Ngàn Lẻ Một
Ngả đời ta sẩy bước nơi nao?!
Mải mê tiếng tru dài níu áo chiêm bao
Mải mê gieo máu thiêng trong từng con chữ
Gửi tặng bạn ta bài thơ xanh như cổ tự
Lớp lớp rêu xanh vẫn còn nhớm rễ ngóng ta về…
.
“trần gian đẹp ngút ngàn xương máu”, nhưng buồn lắm vì chỉ có một lần duy nhất, không bao giờ gặp lại bằng chính thân tâm này. chú Vỵ đi bình an nghe!
FB Thư Hương

DÒNG THƠ TIỄN BẠN
Nguyên Giác

 từ biệt nhà thơ Nguyễn Lương Vỵ (1952-2021)

Đêm lặng lẽ, chờ năm uẩn
tan theo nghiệp, bạn về đâu
kêu giữa trời nghiêng cánh nhạn
nguyện qua bờ dứt thảm sầu.
.
Mở trang kinh, đọc lời Phật
vô lượng khổ ngàn kiếp xưa
chờ nến tàn theo lửa tắt
nguyện chúng sinh khắp qua bờ
.
Đêm chia ly, ngày sẽ tới
tôi trọn đời, ngồi chép kinh
làm thơ nhìn lửa ba cõi
thấy vô ngã, ngộ vô sinh
.
Mở trang kinh, nghe tin bạn
rơi tay bút, mực loang dòng
bọt sóng trôi vô cùng tận
như tia chớp, như hạt sương
.
Đêm rất lạnh, rừng ký ức
nghiệp trùng trùng mấy trận văn
bạn xông xáo đời giấy mực
bây giờ nằm, ai niệm tâm
.
hãy lặng lẽ, nghe hơi thở
thấy vô ngã, chớ suy tầm
hãy buông sạch ngàn muôn chữ
hãy buông hết trọn thân tâm.
.
Đêm trừ tịch, đêm lưu lạc
lời từ biệt muôn kiếp xưa
hướng tâm về tạ ơn Phật
tắm mặt trời nắng ban trưa
.
nhớ lời kinh, mời bạn đọc
tạ ơn Pháp, lệ vui mừng
từng dòng chữ như chuỗi ngọc
trang nghiêm tâm sáng vô cùng
.
Đêm không ngủ, đêm tu học
như lửa cháy khăn trên đầu
mắt tỉnh thức nhìn gió ngược
tâm tịch lặng dứt muôn sầu
.
mời bạn nhìn tâm sinh diệt
cái được thấy, cái được nghe
tâm không trụ xa lìa nghiệp
một pháp Như rực nắng hè.
.
Đêm trực nhận đời huyễn hóa
cái được thấy là vô thường

 


cái được nghe là vô ngã
tâm tỉnh thức sáng như gương
.
rời sân hận, lìa tham đắm
tâm bất động tan bóng đêm
tỉnh tỉnh tỉnh, lặng lặng lặng
giới giới giới, tâm trang nghiêm.
.
Đêm vô minh rừng quá khứ
đường giải thoáttạ ơn Tăng
soi đèn pháp, kinh vô tự
xua mây mờ, sáng lối trăng
.
mở trang kinh, bạn có thấy
pháp duyên khởi, không cách chia
trăng Lăng già hiện trên giấy
không bờ này, không bờ kia
.
Đêm đi tìm Phật tam thế
một tiếng đàn, ngàn mối dây
một bè pháp giới định huệ
vượt muôn trùng, vạn gót giày
.
mở trang kinh, tâm không trụ
không hôm qua, không ngày mai
không hôm nay, không phương xứ
thấy ba cõi pháp Như Lai
.
Đêm vô tận rồi sẽ dứt
lìa hữu vô, ngộ Niết Bàn
tánh trong gương ai thấy được
rơi tất cả bụi ngàn năm
.
tâm vô ngã lìa giông bão
không cao hơn, không kém hơn
vui tịch lặng tâm hải đảo
không lay động giữa đại dương.
.
Bạn hãy nhớ, Phật tuyên thuyết:
tất cả nghe thấy hay biết
thân ý mũi lưỡi mắt tai
tất cả quá hiện vị lai
đều không tôi, không của tôi
đều không ta, đều không người
tất cả pháp, tận thâm sâu
không từ đâu, không về đâu
tất cả pháp như tiếng đàn
vốn rỗng lặng Tâm Niết Bàn.
.
NGUYÊN GIÁC – California, 17/2/2021

Nhà Thơ NGUYỄN LƯƠNG VỴ là một trong những nhà thơ ảnh hưởng Thiền Phật giáo. Ông đã có những đóng góp đáng kể cho thi đàn Việt Nam cũng như văn học Phật giáo. Thơ của ông cũng được phổ biến rộng rãi trên các trang mạng và báo chí Phật giáo, ở Việt Nam và hải ngoại. Nhận được tin nhà thơ Nguyễn Lương Vỵ từ trần vào đêm 17.02.2021 tại Nam California, Hoa Kỳ, hưởng thọ 69 tuổi; chúng tôi vô cùng kính tiếc gửi lời phân ưu đến gia quyến và quý thân hữu của nhà thơ. Nguyện cầu hương linh nhà thơ được xả bỏ phong trần, thong dong cõi tịnh.

Đồng thành kính phân ưu

Ban Biên Tập Nguyệt San Chánh Pháp 

Bình luận

Visits: 616
Today: 9
Total: 113590

Nổi bật

Thư viện

Follow Us