Đọc sách: Hiu hắt quê hương bến cỏ hồng (Thích Phước An)
Share on facebook
Share on twitter
Share on email
Lượt xem: 340

Không phải mùa dịch virus Vũ Hán mà quê hương trở nên hiu hắt. Thật ra đã từ lâu cỏ mọc đầy trong những tâm hồn hoang vu đổ nát, trước nghịch cảnh. Nhưng những tâm hồn thi sĩ đều ca tụng vẻ đẹp của cuộc đời này, được xây dựng từ trên đống đổ nát, hoang tàn của quá khứ.

***

Một buổi chiều trên Đồi Trại Thủy, tôi đến thăm Thầy, không báo trước, gọi thầy một lúc, cũng chẳng nghe tiếng đáp lại, đành lòng vòng quanh đồi ngắm nhìn khung trời cũ với dãy nhà học đổ nát, gạch đá lẫn vào nhau. Tôi nhặt một viên gạch, ném vào quá khứ, chẳng may trúng một bức tường hoang chực trờ rã nát, rơi lả tả những mảng tường. Tôi ngồi thụp xuống, và khóc.

Rồi ý muốn gặp thầy mãnh liệt hơn, như ngay lập tức cần có một câu kinh, một ảo hình nương tựa cứu độ. Tôi bước vội xuống, ngay lúc thầy vừa về. Líu ríu theo thầy, gió và cả hoa cũng đung đưa mừng thầy về, bọn chúng còn đưa hương thơm ngát, chỉ có tôi mang theo nỗi buồn.

Nhìn mắt tôi đỏ hoe, thầy chỉ tôi ngồi ghế và nói: “Hà ngồi xuống đó, để thầy pha ấm trà nóng”.

Thầy kể chuyện vừa đi thăm nhà một người quen, đi ngang nhà của nhà văn Võ Hồng, thầy rất nhớ ông ấy.

Thầy cũng chẳng nói gì với tôi về đôi mắt đỏ, thầy kể lại câu chuyện ngày trước với những người cùng thời. Thầy vô phòng, lấy ra một tập bản thảo và đọc cho tôi một đoạn:

“Như thế, cô bước đi giữa cuộc đời còn sót lại, lạc lõng mơ hồ như người đi trong giấc mộng. Tất cả đều chập chờn hư ảo. Chặng cuối cùng của người lực sĩ yếu sức”.

Con gấu ấy trở về để làm gì? – “Con gấu mò về cửa tam quan, cúi nhìn xuống thân phận mình và gối đầu lên cái chết”.

Thầy nói, Hà nghe câu đó chắc là cảm khái. Còn thầy thì đã viết thế này: “Ðó là một trong những câu văn đã gây xúc động lớn cho tôi. Khiến cho tôi ngẫm nghĩ mãi: ta sinh ra ở đời, sống với nhau, để rồi một ngày nào đó, sẽ cùng nhau rời bỏ trần gian hiu quạnh này, mà sao ta vẫn hung hăng?” Đây là trích đoạn “Buổi chiều qua cầu ngân sơn, nhớ Võ Hồng” mà thầy đã viết từ lâu.

Tôi bỗng sôi nổi hẳn, liền nhắc thầy về những “Người cùng thời” mà bấy lâu tôi rất mê say đọc trong dòng văn chương thi ca của văn học miền Nam xưa. Thầy lại đọc tiếp cho tôi một đoạn VỀ THI CA của Phạm Công Thiện mà thầy đã viết:

“Nhưng nếu các nhà khoa học đã phải miệt mài trong phòng thí nghiệm từ ngày này sang ngày khác, thậm chí từ năm này sang năm khác mới khám phá ra rằng “chúng ta là hạt bụi trên các vì sao” hay “chúng ta là anh em với cỏ cây hoa lá” và đặt biệt là “cơ thể của chúng ta đang chứa đựng khoảng một tỷ nguyên tử của cây Bồ Đề nơi Đức Phật đã thành đạo” thì với Phạm Công Thiện: “Thi sĩ cũng giống như một tu sĩ tự nhốt mình trong tu viện để nhóm lửa tâm thức, đốt cháy tập khí và cặn bã của ngôn ngữ loài người và giải thoát mở rộng khai thông tất cả những tinh lực khủng khiếp đọng lại trong âm thanh vũ trụ”, và trong một đoạn khác anh lại viết: “Thi nhân chính là kẻ khẩn hoang, khai khẩn, phá hoang, lầm vỡ đất, tung bắn nước nguồn, tồn dưỡng tinh thần thổ ngơi, hậu trạch cho sự lưu trú thơ mộng của loài người trên mặt đất”.

Vậy, Phạm Công Thiện có tự nói gì về con đường sáng tác của chính mình? Tôi còn nhớ trong tác phẩm Ý Thức Bùng Vỡ anh đã biết một câu như thế này:

Phải đẩy sự ly hương đến cùng tột độ thì mới biết thế nào là nỗi nhớ quê hương.

Nghe đến đây, tôi lặng đi một hồi. Thầy dừng lại, nhấc tách trà nóng lên, thổi nhẹ rồi uống một ngụm nhỏ.

Tôi nói: “Thầy ơi, nếu thầy đồng ý, con sẽ đem vào Sài Gòn, liên hệ để xuất bản tập sách này, thầy đã đặt tên chưa?”

Thầy đặt tên rồi Hà ạ, tập sách này sẽ có tên: “Hiu hắt quê hương bến cỏ hồng”.

Quê hương, với thầy, là nơi trú xứ, là người mẹ tần tảo thờ chồng nuôi con, là một ngôi chùa cũ xa ngái và cũng là tam bảo thầy về. Quê hương, với thầy cũng như mọi người dân nước Việt, ẩn tàng những xúc cảm khôn nguôi về nỗi nhớ mà những vần thơ, văn xuôi tuyệt đẹp của các thi sĩ Huyền Không, thiền sư Tuệ Sỹ hay các thi nhân như Quách Tấn, Hoài Khanh, Bùi Giáng, Võ Hồng, Nguyễn Đức Sơn… đã giữ lại hồn thiêng dân tộc, được mô tả giản dị có khi chỉ là nơi một ngôi chùa nhỏ gióng tiếng chuông:

“Tiếng chuông thức tỉnh lan xa mãi/ An ủi dân hiền mọi mái tranh” (thi sĩ Huyền Không)

Đôi khi ở đời ta tình cờ có khoảnh khắc của tri âm tri kỷ, như thầy tôi đã vô tình mà tri âm với thi nhân, bao nhiêu đó thôi cũng đủ để níu giữ bạn đọc và suy ngẫm những câu chuyện nhỏ thầy đã ghi lại, ở tập sách.

Với người xưa, bạn có thể chưa từng gặp mặt, nhưng có thể thành tri âm với thi ca, văn chương họ để lại, thậm chí chính họ đã nhắc nhớ bạn, chia sẻ với bạn những nỗi lòng với cuộc đời buồn bã, đau khổ mà cũng đầy thi vị này.

“Một độc giả ở Phú Phong nói rằng: “Tôi vào Hầm Hô đánh cá luôn, tôi chỉ thấy đá là đá, chớ có thấy gì đẹp đâu mà ông Quách Tấn ca tụng đến như thế”. Quách Tấn trả lời: “Ông vào Hầm Hô với tấm lòng mong được nhiều cá thì có bao nhiêu vẻ đẹp của Hầm Hô đều chui hết vào bụng cá rồi còn đâu mà thấy đẹp”.

(Trích Quách Tấn, nhà thơ của núi cũ chùa xưa trong tập “Hiu hắt quê hương bến cỏ hồng” của Thích Phước An, 2020)

Mong bạn đọc xong tập sách không chỉ thấy điều mình muốn thấy, mà còn hữu duyên với những người bạn sẽ gặp lại, trong cảm khái sâu xa và đầy niềm vui vì bỗng dưng… được gặp.

Ngân Hà

Sài Gòn, ngày 08 tháng 08 năm 2020 (tức 19 tháng 6 âm lịch, ngày vía Bồ Tát Quan Âm thành đạo, xin kính dâng lên Đức Quan Âm Bồ Tát cứu khổ cứu nạn).


P/S: Sách đang chờ giấy phép phát hành. Các anh chị bạn bè có thể ibox để đặt sách với tôi. Xin gởi lòng tri âm đến các anh chị muốn đọc sách này, và biết đâu có duyên lành thành tri kỷ.

Leave a Reply

Share on facebook
Share on twitter
Share on email
Lượt xem: 340
Visits: 340
Today: 2
Total: 113691

More Posts

Vĩnh Hảo: Già Lam

Hòa thượng Thích Trí Thủ hộ hương cho các giới tử. Bây giờ là những ngày cuối năm âm lịch. Thiên hạ cùng viết về Xuân, Tết. Tôi muốn

CÔNG HẠNH CỦA BẬC CAO TĂNG

[TƯỞNG NIỆM ĐẠI LÃO HT. THÍCH TRÍ THỦ Nhân lễ Húy kỵ lần thứ 37, 02-3ÂL] CÔNG HẠNH CỦA BẬC CAO TĂNG(Kể Lại Một Vài Chi Tiết Về HT.